GIỚI THIỆU SÁCH THÁNG 12
Tác phẩm văn học

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Hoàng Thị Lài
Ngày gửi: 22h:18' 13-07-2025
Dung lượng: 287.4 KB
Số lượt tải: 0
Nguồn:
Người gửi: Hoàng Thị Lài
Ngày gửi: 22h:18' 13-07-2025
Dung lượng: 287.4 KB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích:
0 người
TABLE OF CONTENTS
Tựa đề
Chương 1: Hai Vợ Chồng Nhà Đĩ Nuôi
Chương 2: Má Đào - Mắt Xanh
Chương 3: Nhà Có Trộm
Chương 4: Một Tấn Hài Kịch Diễn Khéo Đến Nỗi Những Người Xem Kịch Phải Sợ Run
Chương 5: Vú Em
Chương 6: Miệng Hùm
Chương 7: Vợ Con
Chương 8: Ân Bể Trời
Chia sẽ ebook : http://downloadsachmienphi.com/
Tham gia cộng đồng chia sẽ sách :
Fanpage : https://www.facebook.com/downloadsachfree
Cộng đồng Google : http://bit.ly/downloadsach
CHƯƠNG 1: HAI VỢ CHỒNG NHÀ ĐĨ NUÔI
B ừa quàng mảnh này lên, tao phải đi xuống xóm có việc.
- Bố nó thử miết như tôi xem có nổi hai luống không nào. Nặng chết cha len ấy còn cứ giục mãi! Đi
đâu mà vội lắm thế?
Thấy vợ vùng vằng đứng lại càu nhàu, anh Đĩ Nuôi vội làm lành dỗ dành:
- Thôi đi!
Bốn ống chân lại thong thả, cái thì đâm thụt xuống ruộng lầy, cái thì rút lên, làm sóng sánh mặt nước
đặc sịt những đất. Trời nắng chang chang, một sợi mây cũng không có. Hơi nước bốc lên, nóng hôi hổi.
Thỉnh thoảng một luồng gió nổi lên như đưa ngọn lửa vào mặt. Chị Đĩ Nuôi gò lưng, lau mồ hôi nó làm
lụt cả trán rồi ôn tồn hỏi chồng:
- Bố nó bảo phải đi đâu nhỉ?
- Thế u mày quên tao đã nói hôm nọ rằng mai là ngày đầy tuổi tôi anh bé mà.
- À nhỉ, chóng quá. Vừa độ nào nghe nói bà đẻ anh ấy, bây giờ đã được một năm rồi. Nhưng bố nó đi
xuống xóm làm gì?
- Để kiếm tiền mà mua cái gì sang mừng ông bà. Mai ông cho ăn cỗ kia mà.
- Chà, vẽ! Là đầy tớ, có mặt đấy là đủ, việc gì phải mừng. Ông bà ấy có chấp đâu mà ngại.
Hai tay nâng cái bừa, anh Đĩ Nuôi nhăn mặt, nói:
- U mày không biết thì mặc kệ tao làm. Là tao cốt để ông bà thương lại mà khoan cho cái món thóc
trước. Thôi bừa cố đi.
Chị Đĩ Nuôi thở dài vắt tay ra đằng sau để co đầu dây rồi nói:
- Thế thì lại mất tiền mừng ít ra là hai hào bạc.
- Chứ lỵ! Chẳng lẽ ai ai đều có đồ mừng mà mình thì trơ thần xác! Chả dại, rồi lại như nhà bác Năm
Chù, chỉ thiếu có mỗi cái tết tháng mười mà bây giờ đến nỗi vợ chồng con cái xa lìa nhau mỗi người
một nơi.
- Chả phải. Chắc tại bác ấy nợ ông ấy nhiều quá, nên ông ấy mới không phát ruộng cho làm nữa. Thì vụ
nào cũng ỳ ra, chả lẽ người ta cho mình cấy ruộng để người ta lấy lạy lấy van trừ à? Ai khờ gì!
- Đấy như nhà bác Nam hầu hạ ông đã đến ba mươi năm nay, mà đánh vụt một cái còn bị đuổi nữa là
mình.
- Nhưng mà mua cái gì vừa vừa tiền chứ thôi bố nó ạ.
- Ừ, tao định mua hai cân đường cát.
Chị Đĩ Nuôi buồn rầu đáp:
- Chả biết hai cân đường vào nhà người ta có được nghề ngỗng gì không, hay người ta lại vứt xó, mà
mình lo được hai cân đường thì méo mặt lên, vợ chồng con cái nhịn ăn đến ba bốn bữa!
Lau mồ hôi khắp mặt, anh Đĩ Nuôi cười để an ủi vợ:
- Thì ở đời, ta phải chiều đời, u mày phàn nàn làm quái gì.
- Nhấc cao lên một tý, sao nặng thế? Đấy mình chỉ làm ốm xác để cho hạng người có sẵn tiền được
sung sướng! Họ thật, là ngồi mát ăn bát vàng. Quanh năm chẳng phải vất, vả tí nào, rồi đến vụ gặt cứ
việc ung dung đi thu lúa.
- Nghèo thì chịu làm đầy tớ chứ sao!
- Thế bố nó lo tiền đâu mà đi mừng?
- Tao đã hỏi vay được anh Mai ở dưới xóm rồi. Mai ta phải nghỉ buổi bừa cánh gò ông Mật. Có lẽ
sang ông thì mất cả ngày.
- Làm gì cả ngày?
- Phục dịch vào bữa cỗ ấy. Ông mời đông khách lắm! Mà mai cả u mày lẫn cái Đĩ đi mà ăn cỗ.
- Chả, ăn một bát cháo chạy ba quãng đồng. Ai phải vạ.
- Tội gì, thì đằng nào cũng phải mất đồ mừng kia mà.
- Chả, cái Đĩ nó bé, lỡ nó bậy bạ ra đấy thì khốn!
- Ngại gì! Rồi mai vợ nào chồng nấy, đến đông vui đáo để.
- Tôi chịu thôi! Từ thuở bé tôi chửa đến nhà ông ấy bao giờ, thì ai biết làm thế nào?
- Làm thế nào? Người ta lên nhà chào ông bà, rồi xuống bếp chứ!
Chị Đĩ Nuôi cười sằng sặc, pha trò:
- Thế mà gọi là ăn cỗ! Thì ra mình dọn cơm, rồi mình bưng mâm cơm lấy cho mình ăn à!
- Đài lắm, chứ còn gì nữa! Bao giờ chả thế.
- Gớm nhưng mà quần áo như con bạch tuộc thế này ấy à?
- Cần gì. Cốt mình làm cho ông bà biết là mình thành tâm thì thôi. Tốt lễ dễ van, vì mình còn nợ người
ta, nên mình phải lụy. Vả từ ngày u mày làm bạn với tao, tao chưa đưa lên chào ông bà được, tao áy
náy lắm.
- Ai người ta để bụng mà sợ.
- U mày tưởng ai cũng nghĩ như mình đấy à? U mày mới đến đây, đã biết tính ông bà đâu. Hơi một tí là
chấp trách đây.
- Tôi tưởng người ta giàu, thì ai thèm xét nét đến những cái nhỏ nhen. Tôi thấy có một lần ông ấy cưỡi
ngựa đi khám ruộng, tôi chào, thì ông ấy chào lại tử tế lắm.
- Ấy chỉ có cái bề ngoài ăn người mà thôi. Càng những người ấy càng khó dò bụng. Trong bụng họ chả
chứa đầy dáo mác, sao họ giàu chóng được thế.
- Thế à?
- Thôi thì làm mau lên!
Lúc ấy mặt trời đã hơi xế. Ánh nắng chiếu vào ruộng hắt lên long lanh. Anh Đĩ Nuôi nhìn bốn bên,
cánh đồng bát ngát, những người làm các nơi cũng đã nghỉ tay cả. Vợ anh thì cố gò lưng co tay để kéo
bừa, vừa miết vừa hỏi:
- Ông ấy người đâu ấy nhỉ?
- Thôi làm mau lên!
Nhưng tò mò, chị Đĩ Nuôi lại hỏi:
- Ông ấy người đâu, bố nó không biết à?
Một là muốn lảng, hai là giữ ý, anh Đĩ Nuôi lại giục:
- Sắp xong rồi, cố đi.
- Thế ông ấy độc ác lắm à?
- Ồ! Hỏi mãi. Việc gì đến mày. Mày chỉ nên biết rằng mình lĩnh ruộng người ta thì phải nộp thóc cho
người ta. Hỏi gì?
- Gớm hỏi thế mà cũng chả bảo. Thì việc quái gì mà chả nói. Mình làm đầy tớ, cũng nên biết tính ông
ấy một tí chứ sao. Thế mà bố nó còn bảo mai tôi sang nhà ông ấy.
- Nhưng đàn bà hay hớt lẻo lắm. Nhỡ ra tai vách mạch rừng thì khốn.
- Ai nói với ai mà sợ. Rõ khéo lắm, nói chuyện đi cho vui.
Muốn chiều vợ, anh Đĩ Nuôi nói:
- Thế mày biết mặt ông ấy rồi đấy chứ?
- Có mỗi một lượt ấy, tôi thấy thoáng ông ấy cưỡi ngựa đi qua. Người ta bảo ông chủ, thì tôi cũng ngả
nón chào.
- U mày còn nhớ mặt không?
- Hơi thôi. Tôi thấy ông ấy mặc quần áo tây vàng, lận đôi giày ông lên đến đầu gối như bùn ở cẳng tôi
thế này này. Ông ấy đội cái mũ vải vàng xòe ra như cái nón. Mặt ông ấy đen đen. Ông ấy đeo kính râm.
- Phải, nhưng mai đừng gọi là ông ấy nhé!
- Gọi ông thôi ấy à?
- Ừ, ông người ở Thái Bình, giàu lắm. Suốt cả cánh đồng này là ruộng của ông.
- Mẹ ơi? Thế à, làm thế nào mà có lắm thế nhỉ?
- Có lắm tiền thì làm dễ. Chỉ hạng mình là khốn đốn, đến đời mục xương cũng không vắt mũi để đủ đút
miệng!
- Có phải ông ấy cho người ta vay rồi lấy ruộng phải không?
- Người ta cũng có giàu từ trước đấy chứ. Một cái cơ nghiệp của ông cũng hàng mấy mươi vạn bạc.
- Thế à? Mấy mươi vạn bạc! Mình thì kiếm mấy mươi vạn cái vẩy hến cũng khó.
- Mai thì mày ăn nói giữ miệng nhé, đừng toe toét như ở nhà nhé. Ông, mà nhất là bà, hay ý tứ lắm. Lỡ
ra thì mất cả làm ăn.
- Ông có hay đánh không?
- Còn phải nói, chúa ác đấy! Nghĩa là mấy năm nay tất cả bao nhiêu người lĩnh ruộng cũng đều thiếu
thóc cả, thì ông chịu đó mà thôi, chứ mà ông biết đứa nào cố ý không nộp đủ thóc, thì chết với ông.
- Ông làm gì?
- Ông gọi vợ con lên, có khi bắt cả đồ đạc của người ta, chửi rất tàn nhẫn.
- Thật à? Thế mai tôi chả sang mà nhà cũng đừng đi nữa.
Chị Đĩ Nuôi có vẻ lo sợ, nhưng chồng nói:
- Người ta làm thế cũng phải. Nếu không ai cũng ỳ xác ra đấy thì người ta làm thế nào?
- Nhưng mà thế cũng là quá lắm. Vợ con người ta làm gì nên tội.
- U mày còn nhớ ngày vừa rồi anh cu Tý gặt được bằng nào, ông lấy cả không nhỉ?
- Còn, thế thì ăn bằng gì?
- Mặc kệ, bởi anh ấy dại. Như tao khôn, thì khi gặt, giấu đi để nhà khác. Anh cu Tý không ngờ thế, cho
nên anh ấy phải đi siêu mà.
Nói đến đó thì bừa hết ruộng. Chị Đĩ Nuôi thở phù một cái rồi nhấc vai bừa, cuộn vào dây đưa cho
chồng. Anh Đĩ vác bừa lên vai, rồi hai vợ chồng thủng thỉnh đến chỗ cây đa gần đó. Anh Đĩ Nuôi
phùng mồm thở dài rồi lấy nón quạt. Chị Đĩ sắp lại quần áo rồi ngồi phệt xuống cỏ, vẻ mặt lo lắng.
Chị trật yếm ra nhăn mặt xuýt xoa, lấy tay giay vú rồi vắt sữa nói:
- Chẳng biết cái Đĩ có chơi ngoan không. Mình vì miếng ăn mà phải liều lĩnh để con cho người ta bế.
Chẳng biết nó đã bú chực tí nào chưa.
Anh Đĩ Nuôi nhìn vợ, bỗng thấy sung sướng lạ. Anh tủm tỉm cười sung sướng âu yếm nói:
- Cái sung sướng bề ngoài với bề trong cũng ngang nhau.
Câu ấy có ý nghĩa rất sâu xa.
Anh Đĩ Nuôi quả vậy, là một người rất sung sướng. Mỗi khi làm lụng vất vả thì chỉ nhìn vợ bế con,
anh quên hết nỗi nhọc nhằn, khổ sở. Vợ con anh tức là giang sơn của anh, anh cũng quý như người ta
quý cái két bạc vậy. Vợ anh là một người khác làng với anh. Tuy bây giờ đã có con, và quanh năm đầu
tắt mặt tối với anh để cùng anh lo miếng ăn, nhưng cái nhan sắc ngày còn con gái không vì đó mà kém
bớt. Ngày còn con gái chị Đĩ Nuôi đã làm cho trai làng nhiều anh phải say mê. Quanh năm chị mặc cái
áo đổi vai mà thứ áo đổi vai ở vùng chị là một cái "mốt". Nhưng mà cái mốt không bao giờ thay đổi.
Có cái áo nâu non mới hẳn hoi, người ta cũng may cả một nửa trên bằng the. Mà dưới cái áo cánh hồ
lơ của chị, tuy giặt nước ao nên nó trắng đục, bao giờ cũng xỏa múi cá vàng như những cánh hoa vạn
thọ. Những cách trang sức nhân tạo ấy, đời đời lúc nào cũng thế, cho nên trông quen mắt nó lại có vẻ
thiên nhiên. Vì thế nó càng làm tăng cái nõn nà cho những cô con gái hơi có nhan sắc. Nhưng chị Đĩ
Nuôi chẳng phải nhờ cách điểm trang bề ngoài mới có vẻ đẹp. Một cái cổ tay tròn trĩnh mũm mĩm của
chị, cũng đã làm cho chị hãnh diện với chị em. Thế mà chị còn cái mắt bồ câu, cái mũi dọc dừa, cái
miệng nhỏ tí và đôi môi hơi cong, là những thứ mà cô gái Hà Thành vẫn muốn. Mà thế thật. Ngày hội
năm kia ở làng chị, đã có hai người mặc quần áo tây, vai đeo hòm ảnh, cố đuổi theo chị mà tán gẫu,
nhưng không ăn thua.
Sau hai người lừa chị ra chỗ vắng để chụp trộm, nhưng suýt nữa cuộc ấy gây thành án mạng, vì chị kêu
lên, tuần làng đổ ra. Nếu hai ông thiếu niên ấy không nhanh mồm, thú thực mình là phóng viên nhà báo,
và phỉnh rằng mình định đến điều tra cái thuần phong mỹ tục của làng, cùng chụp ảnh những cái đẹp để
in vào báo, thì có lẽ đã bị một trận nhừ tử.
Trời se chị ấy lấy anh Nuôi thật là vừa lứa. Chị đã từ chối làm dâu ông Chánh Bá, làm lẽ cụ Lý Năng.
Chị chỉ ưa anh Nuôi vì anh ấy hiền lành chân chỉ, biết siêng năng công việc. Vả con nhà làm ruộng thì
không gì phải hơn là lại lấy chồng làm ruộng.
Thế cho nên khi nghe thấy mẹ đắn đo hỏi dò ý kiến xem chị có bằng lòng lấy anh Nuôi không, thì hai
má chị hây hây, chị mỉm cười, nguẩy một cái:
- Gớm tôi không biết!
Rồi bẽn lẽn, thẹn thò, chị cắm cổ chạy mất.
Trải qua một dạo chị em chế riễu, trai làng mỉa mai, chị vừa vui vừa tủi.
Nhưng mà độ gần cưới, anh Nuôi đã phải chịu nhiều nỗi chua cay. Người ta ghen tức, đặt nhiều điều
nói rằng chị Nuôi ái nam. Người ta làm vè truyền tụng cho nhau hát, rồi chép ra giấy dán khắp cả ngã
ba ngã tư. Ngày cưới, anh lại càng điêu đứng. Người ta chăng dây người ta đóng cổng định trói cổ chú
rể điệu lên quan, vu là cộng sản.
Thắng nổi bao nhiêu nỗi khó khăn, anh chị nay đã nên vợ nên chồng. Rồi ăn xong cái tết, anh lại ngậm
ngùi khăn gói lên đường để vợ ở nhà, thu xếp tiền nong, chỗ vay chỗ trả. Nhưng mà lời ong tiếng ve
vẫn chưa dứt, nhất là khi chị Nuôi có việc về làng. Trước người ta gặp chị, người ta nói cạnh:
Nụ tầm xuân nở ra xanh biếc.
Cô có chồng anh tiếc lắm thay!
Bây giờ thấy chồng đi vắng, người ta gạ sát: Có chồng càng dễ chơi ngang. Hoặc ngắm cái bụng chị
người ta thì thào rồi nói bâng quơ có ý ngờ vực:
Chữ trinh đáng giá nghìn vàng,
Kể từ chồng trước đến chàng là năm.
Còn như yêu vụng giấu thầm,.
Họp chợ trên bụng độ dăm trăm người.
Bởi vậy muốn tránh nỗi bực mình, muốn gần gụi chồng để giúp đỡ chồng nên đẻ được hơn một tháng,
chị Đĩ Nuôi lo tiền ô-tô để lên với chồng.
Anh Đĩ Nuôi thu xếp làm được một túp nhà con con để vợ chồng con cái ăn ở vđi nhau. Người trong
ấp thấy chị thật thà tử tế, đều có lòng yêu mến, quây quần.
Nhưng mà bao giờ anh Nuôi cũng nghèo, bao giờ chị Nuôi cũng đẹp, thì cảnh không hợp người, người
không hợp cảnh, nên chị Nuôi ở đâu cũng là một cái đầu đề cho người ta nói vụng.
Người thì chê:
- Anh Nuôi dại quá, cho vợ đến chỗ đồng đất nước người.
Người thì phàn nàn:
- Lại đem mỡ vào miệng mèo.
Người thì thở dài:
- Nghèo mà có vợ đẹp, cũng là cái tội.
Song, anh Nuôi chưa hề nghe thấy những dư luận xôn xao ấy, mà dù có nghe thấy, nào anh đã hiểu là
chi.
Cho nên những khi công việc xong xuôi, anh ngồi đầu hè, cạnh vợ, vần con, rồi ngắm vợ, ngắm con anh
tươi cười tự đắc, nói:
- Giá không có mình, có cái Đĩ, thì tôi ham sống làm gì nữa!
CHƯƠNG 2: MÁ ĐÀO - MẮT XANH
S áng hôm sau, hai vợ chồng Đĩ Nuôi đi từ lúc mờ mờ đất.
Mặt trời lên cao dần, chói lọi. Đường qua các bờ ruộng, rất khó đi. Chị Đĩ Nuôi bế con sã cả cánh tay,
mồ hôi nhễ nhại. Hai má chị đỏ rừ. Vai áo ướt đầm.
Anh Đĩ Nuôi, tay xách khăn gói, thấy vợ có dáng mệt nhọc thì an ủi:
- Đi một thôi nữa thì đến. Hẳn hôm nay ông vui vẻ, ngọt ngào, chứ không gắt giống như mọi bận.
Vợ anh nhìn anh, tươi cười rồi bĩu môi đáp:
- Lấy đường để hòa vào lời nói, thì làm gì mà chẳng ngọt ngào!
Rồi chị cười xòa, đắc chí.
Một lúc, anh Đĩ Nuôi lo lắng, dặn vợ:
- Hễ ông bà có hỏi u nó xuống từ bao giờ, thì u nó cứ bảo mới từ tháng trước nhé.
- Ừ, nhưng lỡ ông nhớ mặt tôi vì đã gặp một lần, thì sao?
- Không, nhớ sao được. Mà hễ ông có hỏi han công việc của tôi, thì u nó cứ nói không biết nhé.
- Ừ.
- Tại ngày mùa vừa rồi, tôi gặt lúa về nhưng đem giấu đi một chỗ, thành ông không bắt nợ được. Ông
dọa rồi vụ này sẽ cho người đến gặt lấy. Khi tính hết nợ cũ rồi mới để phần cho mình gặt.
Chị Đĩ nhìn chồng, kinh ngạc:
- Thế thì còn phần mình gì nữa! Ông ấy lấy nợ thì hết. Mình thành ra công cốc.
- Cần gì, hãy biết thế. Rồi mình có cách khác.
Vợ thở dài, bảo chồng:
- Nghèo mà làm ruộng cho những ông chủ ác, thì mình chỉ là đầy tớ không công mà thôi. Họ bóp mình
quá bọn tây đen cho vay lãi. Dạo tháng hai, thầy nó vay của ông chủ mấy thùng thóc giống?
- Cây năm mẫu thì vay năm thùng.
- Năm thùng. Sao ông ấy tính giá $50 một thùng, mà nhà cũng chịu? Rồi đến tháng mười, ông ấy lấy
gấp đôi, tức là mười thùng. Nhưng ngày mùa, thóc chỉ bán được có $35 một thùng. Tính ra mình phải
nộp ngót 15 thùng à?
Chị Đĩ Nuôi lắc đầu, chép miệng, nói tiếp:
- Cũng may mình không thuê trâu đấy. Giá thuê nữa thì chết!
- Phải, mỗi con trâu mua độ 20$, mà mình cũng thuê từ tháng hai đến tháng mười phải trả bằng thóc,
cũng đến 15$ ấy.
- Chết thật! À, mà nhà ta còn vay ông thóc ăn đấy nhỉ!
- Phải, vay năm mươi thùng. Rồi cũng phải nộp gấp đôi. Nhưng tính giá thóc tháng mười, thì cũng ra
gấp ba! Ấy mình lại nai lưng cật sức làm lấy, nên không tốn kém lắm. Lại còn vay đóng thuế, mỗi mẫu
$50, rồi cũng phải nộp gấp ba như lối vay thóc giống, thuê trâu ấy.
- Hỏng, thế này thì làm ruộng càng ngày càng nợ vào mất.
- Biết vậy mà vẫn cứ phải theo đuổi. Thì nó cũng như đánh bạc, gặp năm thóc cao, thì tha hồ sung
sướng.
- Nói làm gì sung sướng vội, hãy mong hết nợ chủ cũng đã khó lòng. Thế sao năm nào cũng có người
nợ, mà ông chủ vẫn cho người ấy cấy?
- Không cho thì làm thế nào? Để người ta nộp dần chứ đòi ruộng thì mất nợ.
Chị Đĩ Nuôi lau mồ hôi, đổi tay bế con rồi hỏi:
- Liệu thầy nó xem làm lụng có đủ ăn, không có thì trốn biệt quách đi một chỗ có hơn không? Tội gì
đeo đuổi mãi cái nghề vất vả này!
Anh Đĩ Nuôi lắc đầu:
- Không thể được. Được ông chủ tin mà giao ruộng cho làm, cũng đã khó lắm rồi. Bây giờ đi nơi khác,
ai người ta biết mình là thằng cha căng chú kiết nào mà tin? Rồi lại bò về chủ cũ, thì ai thừa ruộng
giao cho mình nữa. Vả làm ôn có giấy má. Ngay từ mình vay một hai đồng cùng còn phải làm giấy cẩn
thận, nữa là. Thôi, chủ nào chả thế.
- Thế ra mình chỉ làm cỗ sẵn cho ông ấy xơi thôi!
- Thì mình không tiền, nên phải chịu vậy, chứ sao!
- Nhưng sao thầy mày vay lắm thế?
- Tôi có muốn vay đâu, nhưng ông cứ bắt vay.
- Thế à? Sao lại chịu.
- Không chịu thế, ông đòi lại ruộng, thì mình chết đói.
Chị Đĩ Nuôi buồn rầu:
- Thế thì hẳn kiếp trước mình nặng tội, nên bây giờ mới phải đày làm kiếp điền tốt không có vốn như
thế này đây.
Rồi hai vợ chồng cùng thở dài, buồn rầu, nghĩ ngợi. Đồng lúa mới cấy xanh rờn, rập rềnh theo gió.
Mùi thơm đưa thoang thoảng. Chị Đĩ Nuôi cười, trỏ tay, bảo chồng:
- Công mình mà người ăn. Thật là dại.
Anh Đĩ Nuôi can mặt:
- Thôi, không nên nói nhiều! Nhất là mình đã gần đến nơi rồi.
- Sợ gì, chỗ này có ai nghe tiếng mà cần?
- Nhưng cũng không nên nói mà nó quen mồm đi. Lỡ rồi đến đó cũng buột miệng ra thì chết! Nhờ
người ta còn oán người ta.
- Tôi xem thế này thì mình suốt đời làm đầy tớ. Giá có nghề nghiệp khác mà kiếm ăn còn hơn.
- Thôi, không nói nữa. Kìa, con chó con nó nhìn tôi, nó cười kìa.
Chị Đĩ Nuôi ghé môi, hít vào má con bé. Con bé nhảy nhót trên tay mẹ, cười sằng sặc, giơ tay đằng
trước, ê ê với bố. Anh Đĩ Nuôi vui vẻ bảo vợ:
- Từ ban nãy đến giờ, nói chuyện tiền nong, lúa má, chán chết lên ấy. Để bụng mà đùa với con có hơn
không!
Rồi anh giơ tay âu yếm bế con đỡ vợ.
Mặt trời lên cao. Ánh nắng giọi xuống, nắng như lửa.
Hai vợ chồng đi một chốc thì đến đường quành, bỗng anh Đĩ Nuôi dừng lại, bảo vợ:
- Thôi nhé, ông kia kìa.
Đằng trước, một người mặc áo gấm lam, đội mũ vải vàng vành to tướng, đương chỉ trỏ bảo mấy người
đứng trước mặt, tiếng nói sang sảng.
Anh Đĩ Nuôi đưa con cho vợ bế, giở bọc ra, lấy khăn chụp vào đầu, rồi lấy áo dài vải thâm ra mặc.
Chỉ một lát, trông anh đã khác hẳn mọi khi.
Rồi hai vợ chồng lại đi, cùng có vẻ lo lắng.
Tới gần ông chủ, anh Đĩ Nuôi chắp hai tay vái.
Ông chủ gật đầu, đi vào.
Chị Đĩ Nuôi theo ông chủ. Chị nghĩ lại cái mặt đen sạm của ông mà sợ. Chị nhìn vườn tược, nhà cửa
rộng rãi, mát mẻ mà tủi thân. Đàn chó xổ ra sủa vang. Cái Đĩ khóc thét lên. Anh Đĩ Nuôi quay lại, trợn
mắt, hết hàm ý bảo vợ. Chị Đĩ Nuôi vội vàng bịt mồm con lại.
Lên thềm nhà, ông chủ bảo:
- Vào đây.
Rồi ông mở cửa. Anh Đĩ Nuôi theo vào, bảo vợ đứng đợi ở hiên. Chị Đĩ Nuôi ngồi phệt xuống đất,
trật vú cho con bú. Liếc mắt vào trong nhà, chị thấy chồng luống cuống tìm cái khay, rồi đặt hai gói
đường, và gãi tai nói gì khẽ lắm. Chị vơ vẩn nhìn xung quanh. Dưới bếp, người đi kẻ lại tấp nập. Chị
đoán chắc hôm nay được ăn cỗ to.
Bỗng chị nghe thấy chồng nói:
- Bẩm lạy ông, ông không thương, thì con đến bán cả vợ con đi cũng không đủ nộp ông.
Một tiếng gắt:
- Mặc kệ mày!
Chị run sợ, lắng tai, rồi đứng dậy, ngó vào. Chị thấy chồng chị lạy van ông chủ hoãn cho món nợ, và
khất đến tháng mười. Chị thở dài, bụng bảo dạ:
"Chả cho khất thì bắt bò người ta chắc!"
Rồi chị nghe thấy tiếng lanh lảnh:
- À, Đĩ Nuôi đây à? Lấy vợ đã có con mà không cho ông bà được miếng trầu!
Chị giật mình đánh thót. Rồi chồng chị ngó cổ ra, gật đầu gọi vào. Chị khúm núm chắp tay chào. Chị
thấy mặt ông chủ vần còn xám ngoẹt vì tức giận, nhưng bà chủ vừa ra, tươi cười, nói:
- Nhà mày có gì mà bày vẽ. Chúng mày nhớ ngày đầy tôi anh bé, đến đây là đủ rồi, nghe chưa!
Anh Đĩ Nuôi hoàn hồn, cười lạt, gãi tai.
- Dạ, lạy ông bà, gọi là thế, chúng con thấy ông bà thương, cũng chẳng dám mua bán cái gì!
Ông chủ sau khi nhìn kỹ chị Đĩ Nuôi thì dịu cơn giận nên mắng:
- Chúng mày bày vẽ lắm. Tao không bằng lòng!
Rồi ông gật gù, nói với bà:
- Hai vợ chồng nhà này khá đây!
Thấy chủ khen, anh Đĩ Nuôi mừng lắm.
- Dạ.
Bà chủ bảo:
- Chốc nữa xuống dưới nhà mà uống nước nhé.
Nói xong, bà vào. Trong nhà bỗng im lặng.
Hẳn ba người, mỗi người đều luẩn quẩn nghĩ khác nhau.
Ông chủ nhìn chị Đĩ Nuôi một lúc rồi dịu dàng hỏi:
- Con bé con được mấy tháng?
Rồi ông gật gù đứng dậy, đến gần nó, vỗ vào má nó. Một chốc, ông tươi cười bảo chị Đĩ:
- Xuống nhà mà ăn trầu uống nước. Sáng mai về có được không?
Anh Đĩ Nuôi phân vân, rồi đáp:
- Bẩm ông, chẳng mấy khi chúng con hầu hạ ông. Nhưng nhà chúng con tốì nay không ai coi, chúng con
xin phép ông đến chiều cho chúng con về.
- Ta muốn vợ chồng nhà mày hãy ở đây, để làm giúp, vì hôm nay ta mời nhiều khách. Trong hai người,
có ai ở lại được không?
Chị Đĩ Nuôi bấm chồng, ghé vào tai nói thầm:
- Thày nó ở lại, tôi về.
Rồi chị thưa:
- Bẩm ông, nhà con ở lại hầu ông cũng được.
Ông chủ hai mắt nhìn xuống, không đáp. Một lúc, ông bảo:
- Nhưng ta chỉ cần người ở lại để trông nom cơm nước dưới bếp, rồi rửa bát, vậy chị ở lại có được
không?
Bẽn lẽn chị Đĩ Nuôi nhìn chồng. Anh Đĩ Nuôi đáp:
- Dạ, bẩm được ạ.
- Ừ, thế cho xuống nhà.
Vợ chồng Đĩ Nuôi lui ra, rồi đóng cửa lại, nhác trông ông chủ phúc hậu lạ thường.
Nhưng ông chủ không ngồi yên. Đợi hai người đi xong, ông rón rén, đến sau bức màn ren nhìn theo, rồi
thần người ra mà thở dài.
Hẳn ông cảm cái nhan sắc chị Đĩ Nuôi.
Rồi ông ngồi thừ trên ghế, cắn môi nghĩ. Có lẽ bao nhiêu mưu kế ông đã bày sẵn cả trong óc.
Một lát, ông đứng phắt dậy, đi soi gương, chải đầu, và chụp cái khăn, vuốt ve tóc thật cẩn thận, rồi dạo
xuống bếp.
Mọi người thấy ông đến, khép nép đứng dậy. Ông tươi tỉnh nhìn khắp lượt rồi hỏi:
- Nhà Đĩ Nuôi đâu nhỉ?
Có người đáp:
- Bẩm ông anh ấy mổ lợn, chị ấy ngồi kia ạ.
Ông chủ nhìn ra mé đầu hè. Ông nhìn mãi, như bị cái sức gì nó làm ông mê hồn vậy. Chị Đĩ Nuôi
đương ngồi phệt xuống đất, trật vú ra cho con bú.
Ông chủ chòng chọc ngắm cái ngực chị bằng đôi mắt rất đĩ thõa, rồi rón rén tiến lại gần. Lúc ấy đôi má
phình của chị còn hây hây đỏ. Mắt chị nhìn con, lông mi cong lên. Hai môi đỏ chót để hở lượt răng hạt
huyền, làm cho cái miệng cười tươi thắm lạ. Trông chị mũm mĩm, đầy đặn như người trong tranh. Bỗng
chị ngẩng đẩu lên, giật nảy mình, vội vàng kéo lại yếm. Ông chủ chắp hai tay đằng sau đứng sừng sững
trước mặt chị, rồi ngượng nghịu, run run nói:
- Chốc nữa lên nhà, ta giao công việc cho. Bà bận lắm. Nghe chưa?
Chị Đĩ Nuôi ngơ ngác, đáp:
- Dạ.
CHƯƠNG 3: NHÀ CÓ TRỘM
C hiều hôm ấy, cơm nước xong, anh Đĩ Nuôi lên nhà trên xin phép ông bà chủ để về. Bà chủ tươi cười,
đưa tráp tròn cho anh và nói:
- Ta cảm ơn nhé. cầm lấy miếng trầu mà ăn đường. Thế chị ấy đâu?
Anh Đĩ Nuôi gãi tai, cười để tỏ bụng trung thành, đáp:
- Bẩm bà, con cho nhà con ở lại hầu ông bà đến sớm mai mới về.
- Thế à?
Nhưng rồi bà tiếp:
- Mà cũng chẳng có việc gì, mẹ con nó có muốn về bây giờ cũng được.
- Dạ, ban nãy, ông có bảo con cho nó ở lại.
Ông chủ biến sắc mặt nhìn vợ. Nhưng ông chỉ đóng vai bị cáo có trong giây lát. Sự khôn ngoan xui
ngay ông phải lập tức xoay ra người làm chứng. Ông gật vài cái và bảo vợ:
- Phải vì nhà còn nhiều việc chứ. Còn rửa bát và chọn nồi niêu xanh chảo đem trả người ta nữa mà!
Bà chủ vô tình, nói đùa một cách hể hả:
- Thôi được, mai mẹ con nó về. Đừng nhớ nhé.
Câu nói tuy nhạt nhưng anh Đĩ cố tủm tỉm:
- Dạ.
Đoạn, anh chào ông bà chủ và lui ra.
Đến ngoài hè, trong khi nhìn xem vợ con đâu, thì anh được nghe một câu khen mà nở nang cả khúc
ruột:
- Nhà nó có bụng dạ khá đấy! Xa thế cũng chịu khó đi.
Anh Đĩ Nuôi xuống sân. Vợ anh đứng chờ sẵn đó. Anh giơ tay bế con và dặn:
- Thầy về trước, mai con về với u nhé.
Rồi anh nhìn con âu yếm. Đứa bé quờ tay vào mặt cha, và ê ê. Anh đặt môi lên má nó, đoạn bảo vợ:
- Thôi, tôi về kẻo tối. Mai nhà dậy sớm mà đi cho đỡ nắng nhé.
Nói đoạn anh vui vẻ nhìn vợ, nhìn con một lần nữa rồi đội nón lên đầu, quay bước ra cổng.
Chị Đĩ Nuôi trông theo chồng, rồi bế cao con và nắm tay nó trỏ ra phía cổng. Bỗng chị chạy theo và
nói to:
- Này, nó gọi đây này.
Anh Đĩ Nuôi dừng bước quay lại vẫy nó rồi đi giật lùi cho đến chỗ khuất. Chị Đĩ Nuôi trông hút chồng
rồi ôm rịt con vào lòng, hít mạnh má nó một cái và chạy vào, chân dậm xuống đất bành bạch. Đứa bé
nấc lên mà cười.
Nhưng chị sực thấy ông chủ đứng trên hè. Muốn chừng ông mải nhìn lại. Lúc mặt chị gặp mặt ông, ông
nhếch mép cười. Chị thẹn quá, vội đi tạt vào bếp, hồi hộp.
Thật thà, chị đã hiểu đâu cái nụ cười chứa chan ý vị ấy. Ông chủ đứng đó đã lâu, đôi mắt không lúc
nào rời chị. Ồng ngắm chị từ đầu đến chân. Ông thấy chị lộ cái ái tình nồng nàn đôì với chồng thì ông
thở dài. Ông cho cách tỏ lòng yêu ấy có vẻ chân thật, hồn hậu hơn những cách có lẽ giả dốì của hạng
người đàn bà ở các bậc trên. Ông ước ao được âu yếm, quyến luyến kín đáo như anh Đĩ Nuôi này. Từ
thuở bé ông chưa được thấy những người ông yêu và những người yêu ông họ đốì với ông như thế bao
giờ. Cho nên ông thèm. Ông thèm cái ái tình mộc mạc của bọn gái quê. Ông thèm những bọn gái quê.
Vẩn vơ nghĩ ngợi mãi, rồi ông vào trong buồng, ngồi trước bàn giấy.
Ông châm điếu thuốc lá, thừ người nhìn theo làn khói uốn éo trên không rồi đập hai ngón tay xuống
bàn, ông gõ nhịp. Ông gõ nhịp theo điệu hát trong tâm hồn. Một lát ông mở ngăn kéo, lấy ra quyển sổ
và cái bút chì loay hoay tính. Trên mặt rám nắng, bỗng lộ ra một nét mừng. Ông mỉm cười, ông đã nghĩ
được kế.
Lúc bấy giờ ở ngoài sân người nhà đi rộn rịp. Bà chủ ngồi xổm trước cái nong, xếp ra hàng chục bát
đĩa và giao cho từng người quang gánh đứng chờ.
Ông chủ nhìn không thấy chị Đĩ Nuôi đâu cả. Buồn, ông gọi tên đày tớ vừa đi qua cửa:
- Mày bảo vú em bế anh bé lên đây.
Tên đày tớ xuống nhà một lúc rồi lên bẩm:
- Bẩm ông, vú em bà sai đi đâu ấy ạ.
- Thế ai bế anh?
- Bẩm vợ Đĩ Nuôi ạ.
Mừng quýnh, ông vội nói:
- Bảo nó bế anh lên đây.
Tên đầy tớ nhanh nhảu, vừa chạy xuống bép, thì chị Đĩ Nuôi ở nhà dưới đi lên. Ông chủ lấy năm ngón
tay vuốt mái tóc rồi ngồi lại, dựa vào ghế, duỗi hai cẳng ghếch lên trên cái dựa ghế trước mặt, ông cố
làm bộ vui vẻ:
Chị Đĩ Nuôi bế anh bé lên, ông vờ nghiêm trang gật đầu, giơ hai tay ra đón:
- Vào đây, anh bé cũng theo nhà chị à?
- Dạ, anh con cũng vừa bú con đấy ạ.
- Thế thì ngoan quá, lại gần đây.
Ông trỏ chỗ cho chị đứng.
Thấy chị Đĩ Nuôi lại gần quá, ông đứng phắt dậy, hai tay quờ ôm lấy con. Nhưng ông khéo vờ, ông
đụng cả vào lòng chị.
Chị Đĩ Nuôi tránh nghiêng mình, đưa anh bé cho ông bế. Ông ôm con vào lòng, hôn hít. Nhưng miệng
hôn con, mà hai mắt vẫn đưa vào hai má hây hây của chị. Chị Đĩ Nuôi không hiểu cái lối hôn bóng, nó
quá cao đối với hạng người tầm thường, nên chị vẫn điềm nhiên trông hết tranh vẽ nọ lại đến câu đối
kia. Rồi thừa lúc vô tình, ông đặt anh bé vào lòng chị và tủm tỉm cười đắc chí. Ông liếc qua ra sân chỗ
bà ngồi, rồi yên tâm. Ông cù con, nó dễ chịu cho ông thế nào, nên hai tay ông cứ như bắt quyết cả vào
những nơi chẳng phải là sườn thằng bé nữa. Mắt ông tít lên. Chị Đĩ Nuôi thì sợ hãi muốn cho ông khỏi
lầm, chị run run, giơ anh bé lại gần ông mà né người ra xa.
Nhưng cũng không xa được mấy.
Hết trò ấy, ông chủ thở hổn hển, nhăn nhở cười với con. Rồi ông tít mắt nhìn chị và hỏi:
- Có thích không?
Thấy không có câu trả lời, ông hỏi tảng:
- Con bé con nhà chị đâu?
- Bẩm ông, cháu nó ngủ ạ.
- Cho anh bé bú nữa đi.
- Bẩm anh con vừa mới bú ạ.
- Thì cứ cho anh bú nữa đi mà. Anh vừa đùa xong chắc đói rồi.
Ngượng nghịu, chị Đĩ Nuôi đáp:
- Vâng, để con cho anh xuống nhà.
- Không, cho anh bú ở đây cũng được mà.
Luống cuống, chị Đĩ Nuôi chẳng biết nói sao. Trật vú ra trước mặt ông chủ là một sự vô lễ, vả chị
cũng thấy thẹn. Nhưng ông chủ nào phải người thèm thuồng cái gì. Nghĩ thế, chị e phải mắng về tội
bướng bỉnh, nên lúng túng, chị vạch yếm ra.
Nhưng thằng bé no nên nó chĩ ngậm, và quờ tay sang vú bên kia. Ông chủ như được trúng kế, bảo:
- Tính anh hay bú một vú, sờ một vú, không được thì khóc đấy.
Chị Đĩ Nuôi đỏ mặt, cúi gầm xuống thành, chiều theo ý thằng oắt con.
Ông chủ ngây người ngồi xuống, chòng chọc nhìn. Khi đôi mắt ông đã được một bữa tiệc no nê, ông
mới thoáng trông thấy bà lên, ông vội bảo:
- Thôi, cho chị xuống nhà, đến tối nhé.
Chị Đĩ Nuôi thì mừng rỡ như được thoát một cái nạn tầy đình, bèn bế xốc anh bé rồi mở cửa đi ra.
Ông chủ lại nghiêm trang, gầm ghì vào mấy quyển sổ loay hoay tính toán.
Tối hôm ấy, ông kêu nhức đầu và bảo bà:
- Tôi say rượu, cần đi nghỉ sớm. Mợ bảo chúng nó khẽ cho tôi ngủ.
Bà lấy dầu cho ông xoa, ông hỏi như sực nhớ ra vậy:
- À những đứa nào ở lại đây thì mợ thu xếp bảo chỗ cho nó ngủ nhé.
- Rồi! Chúng nó ngủ cả ở hiên nhà dưới.
Lên mặt nhân từ, ông phàn nàn:
- Tội nghiệp nhà Đĩ Nuôi, nó có con bé để ngủ đấy, thì muỗi cắn con nó chết.
Ngẫm nghĩ, bà đáp:
- Ừ, để tôi bảo nó bắc cái chõng lên hiên ngoài này cũng được.
- Phải đó.
Nói đoạn, ông vui sướng vờ ôm đầu đi nằm. Sau khi đóng các cửa, bà vặn nhỏ đèn và rón rén đi ra.
Đến độ mười giờ, khi cả nhà im lặng, ông chủ khe khẽ dậy. Ông cầm đèn đi sang buồng giấy mở ngăn
kéo lấy ra năm tờ giấy bạc một đồng. Ông mặc cái áo xám vào người rồi bỏ túi cái thìa khóa cửa ra
vườn sau.
Đoạn đứng thần người một lúc, ông áp tai vào cửa buồng cạnh để nghe xem vợ đã ngủ thực chưa. Khi
yên chí bốn bên không có tiếng động, ông mới rón rén ra vặn cửa hiên, nâng mở hé một cánh và thò
đầu ra ngoài dòm.
Khi ông đã rõ chị Đĩ Nuôi nằm ở góc hiên, ông bèn đóng ghịt cửa lại, rồi cầm sẵn giấy bạc trong tay,
ông bước thật nhẹ nhàng đến.
Trăng mới mọc. Ánh sáng xanh chiếu rõ vào mặt chị Đĩ Nuôi càng thêm trắng. Gió hiu hiu thổi.
Ông đứng lui vào chỗ khuất để ngắm. Cái mặt nõn nà trắng phau phau của cô gái quê dưới ánh trăng
mường tượng như mặt một pho tượng đá. Ông nhìn từ đầu đến chán chị Đĩ Nuôi rồi thở dài.
Độ năm phút ông rón rén lại ngồi xổm cạnh cái chõng, toan ôm choàng lấy chị để hôn, nhưng còn ngần
ngừ đắn đo.
Ông lại lắng tai nghe thật kỹ. Chị Đĩ Nuôi ngáy rất đều. Ông ướm đặt cuộn giấy bạc vào gan bàn tay
chị.
Ông lim dim con mắt, nhìn vào cái má xinh xắn, rồi ông kề môi lại gần. Chị Đĩ Nuôi vẫn ngủ say.
Lúc ấy ông chủ chẳng khác gì một con mèo khi đã bắt được một con chuột, thì trước khi ăn, hãy vờn
cho thỏa thích.
Nhưng con chuột này tuy chưa chết, nhưng ông đã có mồi, có bả làm cho mất kêu, cái mồi, cái bả kim
tiền mà ông cho là rất hiệu nghiệm đốì với hạng nghèo hèn.
Mà có lẽ không khó nhọc, lại được tiền ai dại mới hắt hủi cái cơ hội ấy.
Sau cùng ông chủ chẳng chịu nổi nữa. Ông trùm mùi soa vào mồm một tay dúi tập giấy bạc vào tay chị
Đĩ Nuôi, một tay ôm lấy cổ chị.
Giật mình choàng dậy, chị Đĩ Nuôi kêu một tiêng thất thanh, thấy một người mặt trắng lôm lốp ù té
chạy, chị bèn ngồi nhổm dậy.
Ông chủ biến nhanh như cái cắt ra đằng sau nhà.
Chó sủa vang. Bà chủ dậy. Mọi người dậy. Ai nấy ngờ là có trộm, bảo nhau cầm gậy gộc đi soi đèn
khắp mọi nơi.
Chị Đĩ hớt hơ hớt hải ngồi ôm con, trống ngực thình thình.
Bỗng cửa buồng ngủ của ông chủ mở toang ra. Ông chủ mắt nhắm, mắt mở chạy ra hỏi:
- Cái gì? Cái gì?
Mọi người bám trong nhà có kẻ gian. Tức khắc ông chạy vào lấy khẩu súng cùng đầy tớ đi lùng khắp
các xó, các bụi. Đến mãi khuya hết sức tìm mà ông không thấy gì, ông mới hậm hực cho ai nấy đi ngủ.
Chị Đĩ Nuôi không dám nằm ngoài hiên nữa. Bà chủ cho chị bắc chõng cao nằm trong buồng bà. Còn
ông chủ thì, trước khi chui đầu vào trong màn, còn thở dài lẩm bẩm một mình:
- Vụng về quá, hấp tấp quá! Nhưng thiếu gì lúc...
CHƯƠNG 4: MỘT TẤN HÀI KỊCH DIỄN KHÉO ĐẾN
NỖI NHỮNG NGƯỜI XEM KỊCH PHẢI SỢ RUN
T ấn hài kịch ấy là tấn hài kịch mất bạc. N...
Tựa đề
Chương 1: Hai Vợ Chồng Nhà Đĩ Nuôi
Chương 2: Má Đào - Mắt Xanh
Chương 3: Nhà Có Trộm
Chương 4: Một Tấn Hài Kịch Diễn Khéo Đến Nỗi Những Người Xem Kịch Phải Sợ Run
Chương 5: Vú Em
Chương 6: Miệng Hùm
Chương 7: Vợ Con
Chương 8: Ân Bể Trời
Chia sẽ ebook : http://downloadsachmienphi.com/
Tham gia cộng đồng chia sẽ sách :
Fanpage : https://www.facebook.com/downloadsachfree
Cộng đồng Google : http://bit.ly/downloadsach
CHƯƠNG 1: HAI VỢ CHỒNG NHÀ ĐĨ NUÔI
B ừa quàng mảnh này lên, tao phải đi xuống xóm có việc.
- Bố nó thử miết như tôi xem có nổi hai luống không nào. Nặng chết cha len ấy còn cứ giục mãi! Đi
đâu mà vội lắm thế?
Thấy vợ vùng vằng đứng lại càu nhàu, anh Đĩ Nuôi vội làm lành dỗ dành:
- Thôi đi!
Bốn ống chân lại thong thả, cái thì đâm thụt xuống ruộng lầy, cái thì rút lên, làm sóng sánh mặt nước
đặc sịt những đất. Trời nắng chang chang, một sợi mây cũng không có. Hơi nước bốc lên, nóng hôi hổi.
Thỉnh thoảng một luồng gió nổi lên như đưa ngọn lửa vào mặt. Chị Đĩ Nuôi gò lưng, lau mồ hôi nó làm
lụt cả trán rồi ôn tồn hỏi chồng:
- Bố nó bảo phải đi đâu nhỉ?
- Thế u mày quên tao đã nói hôm nọ rằng mai là ngày đầy tuổi tôi anh bé mà.
- À nhỉ, chóng quá. Vừa độ nào nghe nói bà đẻ anh ấy, bây giờ đã được một năm rồi. Nhưng bố nó đi
xuống xóm làm gì?
- Để kiếm tiền mà mua cái gì sang mừng ông bà. Mai ông cho ăn cỗ kia mà.
- Chà, vẽ! Là đầy tớ, có mặt đấy là đủ, việc gì phải mừng. Ông bà ấy có chấp đâu mà ngại.
Hai tay nâng cái bừa, anh Đĩ Nuôi nhăn mặt, nói:
- U mày không biết thì mặc kệ tao làm. Là tao cốt để ông bà thương lại mà khoan cho cái món thóc
trước. Thôi bừa cố đi.
Chị Đĩ Nuôi thở dài vắt tay ra đằng sau để co đầu dây rồi nói:
- Thế thì lại mất tiền mừng ít ra là hai hào bạc.
- Chứ lỵ! Chẳng lẽ ai ai đều có đồ mừng mà mình thì trơ thần xác! Chả dại, rồi lại như nhà bác Năm
Chù, chỉ thiếu có mỗi cái tết tháng mười mà bây giờ đến nỗi vợ chồng con cái xa lìa nhau mỗi người
một nơi.
- Chả phải. Chắc tại bác ấy nợ ông ấy nhiều quá, nên ông ấy mới không phát ruộng cho làm nữa. Thì vụ
nào cũng ỳ ra, chả lẽ người ta cho mình cấy ruộng để người ta lấy lạy lấy van trừ à? Ai khờ gì!
- Đấy như nhà bác Nam hầu hạ ông đã đến ba mươi năm nay, mà đánh vụt một cái còn bị đuổi nữa là
mình.
- Nhưng mà mua cái gì vừa vừa tiền chứ thôi bố nó ạ.
- Ừ, tao định mua hai cân đường cát.
Chị Đĩ Nuôi buồn rầu đáp:
- Chả biết hai cân đường vào nhà người ta có được nghề ngỗng gì không, hay người ta lại vứt xó, mà
mình lo được hai cân đường thì méo mặt lên, vợ chồng con cái nhịn ăn đến ba bốn bữa!
Lau mồ hôi khắp mặt, anh Đĩ Nuôi cười để an ủi vợ:
- Thì ở đời, ta phải chiều đời, u mày phàn nàn làm quái gì.
- Nhấc cao lên một tý, sao nặng thế? Đấy mình chỉ làm ốm xác để cho hạng người có sẵn tiền được
sung sướng! Họ thật, là ngồi mát ăn bát vàng. Quanh năm chẳng phải vất, vả tí nào, rồi đến vụ gặt cứ
việc ung dung đi thu lúa.
- Nghèo thì chịu làm đầy tớ chứ sao!
- Thế bố nó lo tiền đâu mà đi mừng?
- Tao đã hỏi vay được anh Mai ở dưới xóm rồi. Mai ta phải nghỉ buổi bừa cánh gò ông Mật. Có lẽ
sang ông thì mất cả ngày.
- Làm gì cả ngày?
- Phục dịch vào bữa cỗ ấy. Ông mời đông khách lắm! Mà mai cả u mày lẫn cái Đĩ đi mà ăn cỗ.
- Chả, ăn một bát cháo chạy ba quãng đồng. Ai phải vạ.
- Tội gì, thì đằng nào cũng phải mất đồ mừng kia mà.
- Chả, cái Đĩ nó bé, lỡ nó bậy bạ ra đấy thì khốn!
- Ngại gì! Rồi mai vợ nào chồng nấy, đến đông vui đáo để.
- Tôi chịu thôi! Từ thuở bé tôi chửa đến nhà ông ấy bao giờ, thì ai biết làm thế nào?
- Làm thế nào? Người ta lên nhà chào ông bà, rồi xuống bếp chứ!
Chị Đĩ Nuôi cười sằng sặc, pha trò:
- Thế mà gọi là ăn cỗ! Thì ra mình dọn cơm, rồi mình bưng mâm cơm lấy cho mình ăn à!
- Đài lắm, chứ còn gì nữa! Bao giờ chả thế.
- Gớm nhưng mà quần áo như con bạch tuộc thế này ấy à?
- Cần gì. Cốt mình làm cho ông bà biết là mình thành tâm thì thôi. Tốt lễ dễ van, vì mình còn nợ người
ta, nên mình phải lụy. Vả từ ngày u mày làm bạn với tao, tao chưa đưa lên chào ông bà được, tao áy
náy lắm.
- Ai người ta để bụng mà sợ.
- U mày tưởng ai cũng nghĩ như mình đấy à? U mày mới đến đây, đã biết tính ông bà đâu. Hơi một tí là
chấp trách đây.
- Tôi tưởng người ta giàu, thì ai thèm xét nét đến những cái nhỏ nhen. Tôi thấy có một lần ông ấy cưỡi
ngựa đi khám ruộng, tôi chào, thì ông ấy chào lại tử tế lắm.
- Ấy chỉ có cái bề ngoài ăn người mà thôi. Càng những người ấy càng khó dò bụng. Trong bụng họ chả
chứa đầy dáo mác, sao họ giàu chóng được thế.
- Thế à?
- Thôi thì làm mau lên!
Lúc ấy mặt trời đã hơi xế. Ánh nắng chiếu vào ruộng hắt lên long lanh. Anh Đĩ Nuôi nhìn bốn bên,
cánh đồng bát ngát, những người làm các nơi cũng đã nghỉ tay cả. Vợ anh thì cố gò lưng co tay để kéo
bừa, vừa miết vừa hỏi:
- Ông ấy người đâu ấy nhỉ?
- Thôi làm mau lên!
Nhưng tò mò, chị Đĩ Nuôi lại hỏi:
- Ông ấy người đâu, bố nó không biết à?
Một là muốn lảng, hai là giữ ý, anh Đĩ Nuôi lại giục:
- Sắp xong rồi, cố đi.
- Thế ông ấy độc ác lắm à?
- Ồ! Hỏi mãi. Việc gì đến mày. Mày chỉ nên biết rằng mình lĩnh ruộng người ta thì phải nộp thóc cho
người ta. Hỏi gì?
- Gớm hỏi thế mà cũng chả bảo. Thì việc quái gì mà chả nói. Mình làm đầy tớ, cũng nên biết tính ông
ấy một tí chứ sao. Thế mà bố nó còn bảo mai tôi sang nhà ông ấy.
- Nhưng đàn bà hay hớt lẻo lắm. Nhỡ ra tai vách mạch rừng thì khốn.
- Ai nói với ai mà sợ. Rõ khéo lắm, nói chuyện đi cho vui.
Muốn chiều vợ, anh Đĩ Nuôi nói:
- Thế mày biết mặt ông ấy rồi đấy chứ?
- Có mỗi một lượt ấy, tôi thấy thoáng ông ấy cưỡi ngựa đi qua. Người ta bảo ông chủ, thì tôi cũng ngả
nón chào.
- U mày còn nhớ mặt không?
- Hơi thôi. Tôi thấy ông ấy mặc quần áo tây vàng, lận đôi giày ông lên đến đầu gối như bùn ở cẳng tôi
thế này này. Ông ấy đội cái mũ vải vàng xòe ra như cái nón. Mặt ông ấy đen đen. Ông ấy đeo kính râm.
- Phải, nhưng mai đừng gọi là ông ấy nhé!
- Gọi ông thôi ấy à?
- Ừ, ông người ở Thái Bình, giàu lắm. Suốt cả cánh đồng này là ruộng của ông.
- Mẹ ơi? Thế à, làm thế nào mà có lắm thế nhỉ?
- Có lắm tiền thì làm dễ. Chỉ hạng mình là khốn đốn, đến đời mục xương cũng không vắt mũi để đủ đút
miệng!
- Có phải ông ấy cho người ta vay rồi lấy ruộng phải không?
- Người ta cũng có giàu từ trước đấy chứ. Một cái cơ nghiệp của ông cũng hàng mấy mươi vạn bạc.
- Thế à? Mấy mươi vạn bạc! Mình thì kiếm mấy mươi vạn cái vẩy hến cũng khó.
- Mai thì mày ăn nói giữ miệng nhé, đừng toe toét như ở nhà nhé. Ông, mà nhất là bà, hay ý tứ lắm. Lỡ
ra thì mất cả làm ăn.
- Ông có hay đánh không?
- Còn phải nói, chúa ác đấy! Nghĩa là mấy năm nay tất cả bao nhiêu người lĩnh ruộng cũng đều thiếu
thóc cả, thì ông chịu đó mà thôi, chứ mà ông biết đứa nào cố ý không nộp đủ thóc, thì chết với ông.
- Ông làm gì?
- Ông gọi vợ con lên, có khi bắt cả đồ đạc của người ta, chửi rất tàn nhẫn.
- Thật à? Thế mai tôi chả sang mà nhà cũng đừng đi nữa.
Chị Đĩ Nuôi có vẻ lo sợ, nhưng chồng nói:
- Người ta làm thế cũng phải. Nếu không ai cũng ỳ xác ra đấy thì người ta làm thế nào?
- Nhưng mà thế cũng là quá lắm. Vợ con người ta làm gì nên tội.
- U mày còn nhớ ngày vừa rồi anh cu Tý gặt được bằng nào, ông lấy cả không nhỉ?
- Còn, thế thì ăn bằng gì?
- Mặc kệ, bởi anh ấy dại. Như tao khôn, thì khi gặt, giấu đi để nhà khác. Anh cu Tý không ngờ thế, cho
nên anh ấy phải đi siêu mà.
Nói đến đó thì bừa hết ruộng. Chị Đĩ Nuôi thở phù một cái rồi nhấc vai bừa, cuộn vào dây đưa cho
chồng. Anh Đĩ vác bừa lên vai, rồi hai vợ chồng thủng thỉnh đến chỗ cây đa gần đó. Anh Đĩ Nuôi
phùng mồm thở dài rồi lấy nón quạt. Chị Đĩ sắp lại quần áo rồi ngồi phệt xuống cỏ, vẻ mặt lo lắng.
Chị trật yếm ra nhăn mặt xuýt xoa, lấy tay giay vú rồi vắt sữa nói:
- Chẳng biết cái Đĩ có chơi ngoan không. Mình vì miếng ăn mà phải liều lĩnh để con cho người ta bế.
Chẳng biết nó đã bú chực tí nào chưa.
Anh Đĩ Nuôi nhìn vợ, bỗng thấy sung sướng lạ. Anh tủm tỉm cười sung sướng âu yếm nói:
- Cái sung sướng bề ngoài với bề trong cũng ngang nhau.
Câu ấy có ý nghĩa rất sâu xa.
Anh Đĩ Nuôi quả vậy, là một người rất sung sướng. Mỗi khi làm lụng vất vả thì chỉ nhìn vợ bế con,
anh quên hết nỗi nhọc nhằn, khổ sở. Vợ con anh tức là giang sơn của anh, anh cũng quý như người ta
quý cái két bạc vậy. Vợ anh là một người khác làng với anh. Tuy bây giờ đã có con, và quanh năm đầu
tắt mặt tối với anh để cùng anh lo miếng ăn, nhưng cái nhan sắc ngày còn con gái không vì đó mà kém
bớt. Ngày còn con gái chị Đĩ Nuôi đã làm cho trai làng nhiều anh phải say mê. Quanh năm chị mặc cái
áo đổi vai mà thứ áo đổi vai ở vùng chị là một cái "mốt". Nhưng mà cái mốt không bao giờ thay đổi.
Có cái áo nâu non mới hẳn hoi, người ta cũng may cả một nửa trên bằng the. Mà dưới cái áo cánh hồ
lơ của chị, tuy giặt nước ao nên nó trắng đục, bao giờ cũng xỏa múi cá vàng như những cánh hoa vạn
thọ. Những cách trang sức nhân tạo ấy, đời đời lúc nào cũng thế, cho nên trông quen mắt nó lại có vẻ
thiên nhiên. Vì thế nó càng làm tăng cái nõn nà cho những cô con gái hơi có nhan sắc. Nhưng chị Đĩ
Nuôi chẳng phải nhờ cách điểm trang bề ngoài mới có vẻ đẹp. Một cái cổ tay tròn trĩnh mũm mĩm của
chị, cũng đã làm cho chị hãnh diện với chị em. Thế mà chị còn cái mắt bồ câu, cái mũi dọc dừa, cái
miệng nhỏ tí và đôi môi hơi cong, là những thứ mà cô gái Hà Thành vẫn muốn. Mà thế thật. Ngày hội
năm kia ở làng chị, đã có hai người mặc quần áo tây, vai đeo hòm ảnh, cố đuổi theo chị mà tán gẫu,
nhưng không ăn thua.
Sau hai người lừa chị ra chỗ vắng để chụp trộm, nhưng suýt nữa cuộc ấy gây thành án mạng, vì chị kêu
lên, tuần làng đổ ra. Nếu hai ông thiếu niên ấy không nhanh mồm, thú thực mình là phóng viên nhà báo,
và phỉnh rằng mình định đến điều tra cái thuần phong mỹ tục của làng, cùng chụp ảnh những cái đẹp để
in vào báo, thì có lẽ đã bị một trận nhừ tử.
Trời se chị ấy lấy anh Nuôi thật là vừa lứa. Chị đã từ chối làm dâu ông Chánh Bá, làm lẽ cụ Lý Năng.
Chị chỉ ưa anh Nuôi vì anh ấy hiền lành chân chỉ, biết siêng năng công việc. Vả con nhà làm ruộng thì
không gì phải hơn là lại lấy chồng làm ruộng.
Thế cho nên khi nghe thấy mẹ đắn đo hỏi dò ý kiến xem chị có bằng lòng lấy anh Nuôi không, thì hai
má chị hây hây, chị mỉm cười, nguẩy một cái:
- Gớm tôi không biết!
Rồi bẽn lẽn, thẹn thò, chị cắm cổ chạy mất.
Trải qua một dạo chị em chế riễu, trai làng mỉa mai, chị vừa vui vừa tủi.
Nhưng mà độ gần cưới, anh Nuôi đã phải chịu nhiều nỗi chua cay. Người ta ghen tức, đặt nhiều điều
nói rằng chị Nuôi ái nam. Người ta làm vè truyền tụng cho nhau hát, rồi chép ra giấy dán khắp cả ngã
ba ngã tư. Ngày cưới, anh lại càng điêu đứng. Người ta chăng dây người ta đóng cổng định trói cổ chú
rể điệu lên quan, vu là cộng sản.
Thắng nổi bao nhiêu nỗi khó khăn, anh chị nay đã nên vợ nên chồng. Rồi ăn xong cái tết, anh lại ngậm
ngùi khăn gói lên đường để vợ ở nhà, thu xếp tiền nong, chỗ vay chỗ trả. Nhưng mà lời ong tiếng ve
vẫn chưa dứt, nhất là khi chị Nuôi có việc về làng. Trước người ta gặp chị, người ta nói cạnh:
Nụ tầm xuân nở ra xanh biếc.
Cô có chồng anh tiếc lắm thay!
Bây giờ thấy chồng đi vắng, người ta gạ sát: Có chồng càng dễ chơi ngang. Hoặc ngắm cái bụng chị
người ta thì thào rồi nói bâng quơ có ý ngờ vực:
Chữ trinh đáng giá nghìn vàng,
Kể từ chồng trước đến chàng là năm.
Còn như yêu vụng giấu thầm,.
Họp chợ trên bụng độ dăm trăm người.
Bởi vậy muốn tránh nỗi bực mình, muốn gần gụi chồng để giúp đỡ chồng nên đẻ được hơn một tháng,
chị Đĩ Nuôi lo tiền ô-tô để lên với chồng.
Anh Đĩ Nuôi thu xếp làm được một túp nhà con con để vợ chồng con cái ăn ở vđi nhau. Người trong
ấp thấy chị thật thà tử tế, đều có lòng yêu mến, quây quần.
Nhưng mà bao giờ anh Nuôi cũng nghèo, bao giờ chị Nuôi cũng đẹp, thì cảnh không hợp người, người
không hợp cảnh, nên chị Nuôi ở đâu cũng là một cái đầu đề cho người ta nói vụng.
Người thì chê:
- Anh Nuôi dại quá, cho vợ đến chỗ đồng đất nước người.
Người thì phàn nàn:
- Lại đem mỡ vào miệng mèo.
Người thì thở dài:
- Nghèo mà có vợ đẹp, cũng là cái tội.
Song, anh Nuôi chưa hề nghe thấy những dư luận xôn xao ấy, mà dù có nghe thấy, nào anh đã hiểu là
chi.
Cho nên những khi công việc xong xuôi, anh ngồi đầu hè, cạnh vợ, vần con, rồi ngắm vợ, ngắm con anh
tươi cười tự đắc, nói:
- Giá không có mình, có cái Đĩ, thì tôi ham sống làm gì nữa!
CHƯƠNG 2: MÁ ĐÀO - MẮT XANH
S áng hôm sau, hai vợ chồng Đĩ Nuôi đi từ lúc mờ mờ đất.
Mặt trời lên cao dần, chói lọi. Đường qua các bờ ruộng, rất khó đi. Chị Đĩ Nuôi bế con sã cả cánh tay,
mồ hôi nhễ nhại. Hai má chị đỏ rừ. Vai áo ướt đầm.
Anh Đĩ Nuôi, tay xách khăn gói, thấy vợ có dáng mệt nhọc thì an ủi:
- Đi một thôi nữa thì đến. Hẳn hôm nay ông vui vẻ, ngọt ngào, chứ không gắt giống như mọi bận.
Vợ anh nhìn anh, tươi cười rồi bĩu môi đáp:
- Lấy đường để hòa vào lời nói, thì làm gì mà chẳng ngọt ngào!
Rồi chị cười xòa, đắc chí.
Một lúc, anh Đĩ Nuôi lo lắng, dặn vợ:
- Hễ ông bà có hỏi u nó xuống từ bao giờ, thì u nó cứ bảo mới từ tháng trước nhé.
- Ừ, nhưng lỡ ông nhớ mặt tôi vì đã gặp một lần, thì sao?
- Không, nhớ sao được. Mà hễ ông có hỏi han công việc của tôi, thì u nó cứ nói không biết nhé.
- Ừ.
- Tại ngày mùa vừa rồi, tôi gặt lúa về nhưng đem giấu đi một chỗ, thành ông không bắt nợ được. Ông
dọa rồi vụ này sẽ cho người đến gặt lấy. Khi tính hết nợ cũ rồi mới để phần cho mình gặt.
Chị Đĩ nhìn chồng, kinh ngạc:
- Thế thì còn phần mình gì nữa! Ông ấy lấy nợ thì hết. Mình thành ra công cốc.
- Cần gì, hãy biết thế. Rồi mình có cách khác.
Vợ thở dài, bảo chồng:
- Nghèo mà làm ruộng cho những ông chủ ác, thì mình chỉ là đầy tớ không công mà thôi. Họ bóp mình
quá bọn tây đen cho vay lãi. Dạo tháng hai, thầy nó vay của ông chủ mấy thùng thóc giống?
- Cây năm mẫu thì vay năm thùng.
- Năm thùng. Sao ông ấy tính giá $50 một thùng, mà nhà cũng chịu? Rồi đến tháng mười, ông ấy lấy
gấp đôi, tức là mười thùng. Nhưng ngày mùa, thóc chỉ bán được có $35 một thùng. Tính ra mình phải
nộp ngót 15 thùng à?
Chị Đĩ Nuôi lắc đầu, chép miệng, nói tiếp:
- Cũng may mình không thuê trâu đấy. Giá thuê nữa thì chết!
- Phải, mỗi con trâu mua độ 20$, mà mình cũng thuê từ tháng hai đến tháng mười phải trả bằng thóc,
cũng đến 15$ ấy.
- Chết thật! À, mà nhà ta còn vay ông thóc ăn đấy nhỉ!
- Phải, vay năm mươi thùng. Rồi cũng phải nộp gấp đôi. Nhưng tính giá thóc tháng mười, thì cũng ra
gấp ba! Ấy mình lại nai lưng cật sức làm lấy, nên không tốn kém lắm. Lại còn vay đóng thuế, mỗi mẫu
$50, rồi cũng phải nộp gấp ba như lối vay thóc giống, thuê trâu ấy.
- Hỏng, thế này thì làm ruộng càng ngày càng nợ vào mất.
- Biết vậy mà vẫn cứ phải theo đuổi. Thì nó cũng như đánh bạc, gặp năm thóc cao, thì tha hồ sung
sướng.
- Nói làm gì sung sướng vội, hãy mong hết nợ chủ cũng đã khó lòng. Thế sao năm nào cũng có người
nợ, mà ông chủ vẫn cho người ấy cấy?
- Không cho thì làm thế nào? Để người ta nộp dần chứ đòi ruộng thì mất nợ.
Chị Đĩ Nuôi lau mồ hôi, đổi tay bế con rồi hỏi:
- Liệu thầy nó xem làm lụng có đủ ăn, không có thì trốn biệt quách đi một chỗ có hơn không? Tội gì
đeo đuổi mãi cái nghề vất vả này!
Anh Đĩ Nuôi lắc đầu:
- Không thể được. Được ông chủ tin mà giao ruộng cho làm, cũng đã khó lắm rồi. Bây giờ đi nơi khác,
ai người ta biết mình là thằng cha căng chú kiết nào mà tin? Rồi lại bò về chủ cũ, thì ai thừa ruộng
giao cho mình nữa. Vả làm ôn có giấy má. Ngay từ mình vay một hai đồng cùng còn phải làm giấy cẩn
thận, nữa là. Thôi, chủ nào chả thế.
- Thế ra mình chỉ làm cỗ sẵn cho ông ấy xơi thôi!
- Thì mình không tiền, nên phải chịu vậy, chứ sao!
- Nhưng sao thầy mày vay lắm thế?
- Tôi có muốn vay đâu, nhưng ông cứ bắt vay.
- Thế à? Sao lại chịu.
- Không chịu thế, ông đòi lại ruộng, thì mình chết đói.
Chị Đĩ Nuôi buồn rầu:
- Thế thì hẳn kiếp trước mình nặng tội, nên bây giờ mới phải đày làm kiếp điền tốt không có vốn như
thế này đây.
Rồi hai vợ chồng cùng thở dài, buồn rầu, nghĩ ngợi. Đồng lúa mới cấy xanh rờn, rập rềnh theo gió.
Mùi thơm đưa thoang thoảng. Chị Đĩ Nuôi cười, trỏ tay, bảo chồng:
- Công mình mà người ăn. Thật là dại.
Anh Đĩ Nuôi can mặt:
- Thôi, không nên nói nhiều! Nhất là mình đã gần đến nơi rồi.
- Sợ gì, chỗ này có ai nghe tiếng mà cần?
- Nhưng cũng không nên nói mà nó quen mồm đi. Lỡ rồi đến đó cũng buột miệng ra thì chết! Nhờ
người ta còn oán người ta.
- Tôi xem thế này thì mình suốt đời làm đầy tớ. Giá có nghề nghiệp khác mà kiếm ăn còn hơn.
- Thôi, không nói nữa. Kìa, con chó con nó nhìn tôi, nó cười kìa.
Chị Đĩ Nuôi ghé môi, hít vào má con bé. Con bé nhảy nhót trên tay mẹ, cười sằng sặc, giơ tay đằng
trước, ê ê với bố. Anh Đĩ Nuôi vui vẻ bảo vợ:
- Từ ban nãy đến giờ, nói chuyện tiền nong, lúa má, chán chết lên ấy. Để bụng mà đùa với con có hơn
không!
Rồi anh giơ tay âu yếm bế con đỡ vợ.
Mặt trời lên cao. Ánh nắng giọi xuống, nắng như lửa.
Hai vợ chồng đi một chốc thì đến đường quành, bỗng anh Đĩ Nuôi dừng lại, bảo vợ:
- Thôi nhé, ông kia kìa.
Đằng trước, một người mặc áo gấm lam, đội mũ vải vàng vành to tướng, đương chỉ trỏ bảo mấy người
đứng trước mặt, tiếng nói sang sảng.
Anh Đĩ Nuôi đưa con cho vợ bế, giở bọc ra, lấy khăn chụp vào đầu, rồi lấy áo dài vải thâm ra mặc.
Chỉ một lát, trông anh đã khác hẳn mọi khi.
Rồi hai vợ chồng lại đi, cùng có vẻ lo lắng.
Tới gần ông chủ, anh Đĩ Nuôi chắp hai tay vái.
Ông chủ gật đầu, đi vào.
Chị Đĩ Nuôi theo ông chủ. Chị nghĩ lại cái mặt đen sạm của ông mà sợ. Chị nhìn vườn tược, nhà cửa
rộng rãi, mát mẻ mà tủi thân. Đàn chó xổ ra sủa vang. Cái Đĩ khóc thét lên. Anh Đĩ Nuôi quay lại, trợn
mắt, hết hàm ý bảo vợ. Chị Đĩ Nuôi vội vàng bịt mồm con lại.
Lên thềm nhà, ông chủ bảo:
- Vào đây.
Rồi ông mở cửa. Anh Đĩ Nuôi theo vào, bảo vợ đứng đợi ở hiên. Chị Đĩ Nuôi ngồi phệt xuống đất,
trật vú cho con bú. Liếc mắt vào trong nhà, chị thấy chồng luống cuống tìm cái khay, rồi đặt hai gói
đường, và gãi tai nói gì khẽ lắm. Chị vơ vẩn nhìn xung quanh. Dưới bếp, người đi kẻ lại tấp nập. Chị
đoán chắc hôm nay được ăn cỗ to.
Bỗng chị nghe thấy chồng nói:
- Bẩm lạy ông, ông không thương, thì con đến bán cả vợ con đi cũng không đủ nộp ông.
Một tiếng gắt:
- Mặc kệ mày!
Chị run sợ, lắng tai, rồi đứng dậy, ngó vào. Chị thấy chồng chị lạy van ông chủ hoãn cho món nợ, và
khất đến tháng mười. Chị thở dài, bụng bảo dạ:
"Chả cho khất thì bắt bò người ta chắc!"
Rồi chị nghe thấy tiếng lanh lảnh:
- À, Đĩ Nuôi đây à? Lấy vợ đã có con mà không cho ông bà được miếng trầu!
Chị giật mình đánh thót. Rồi chồng chị ngó cổ ra, gật đầu gọi vào. Chị khúm núm chắp tay chào. Chị
thấy mặt ông chủ vần còn xám ngoẹt vì tức giận, nhưng bà chủ vừa ra, tươi cười, nói:
- Nhà mày có gì mà bày vẽ. Chúng mày nhớ ngày đầy tôi anh bé, đến đây là đủ rồi, nghe chưa!
Anh Đĩ Nuôi hoàn hồn, cười lạt, gãi tai.
- Dạ, lạy ông bà, gọi là thế, chúng con thấy ông bà thương, cũng chẳng dám mua bán cái gì!
Ông chủ sau khi nhìn kỹ chị Đĩ Nuôi thì dịu cơn giận nên mắng:
- Chúng mày bày vẽ lắm. Tao không bằng lòng!
Rồi ông gật gù, nói với bà:
- Hai vợ chồng nhà này khá đây!
Thấy chủ khen, anh Đĩ Nuôi mừng lắm.
- Dạ.
Bà chủ bảo:
- Chốc nữa xuống dưới nhà mà uống nước nhé.
Nói xong, bà vào. Trong nhà bỗng im lặng.
Hẳn ba người, mỗi người đều luẩn quẩn nghĩ khác nhau.
Ông chủ nhìn chị Đĩ Nuôi một lúc rồi dịu dàng hỏi:
- Con bé con được mấy tháng?
Rồi ông gật gù đứng dậy, đến gần nó, vỗ vào má nó. Một chốc, ông tươi cười bảo chị Đĩ:
- Xuống nhà mà ăn trầu uống nước. Sáng mai về có được không?
Anh Đĩ Nuôi phân vân, rồi đáp:
- Bẩm ông, chẳng mấy khi chúng con hầu hạ ông. Nhưng nhà chúng con tốì nay không ai coi, chúng con
xin phép ông đến chiều cho chúng con về.
- Ta muốn vợ chồng nhà mày hãy ở đây, để làm giúp, vì hôm nay ta mời nhiều khách. Trong hai người,
có ai ở lại được không?
Chị Đĩ Nuôi bấm chồng, ghé vào tai nói thầm:
- Thày nó ở lại, tôi về.
Rồi chị thưa:
- Bẩm ông, nhà con ở lại hầu ông cũng được.
Ông chủ hai mắt nhìn xuống, không đáp. Một lúc, ông bảo:
- Nhưng ta chỉ cần người ở lại để trông nom cơm nước dưới bếp, rồi rửa bát, vậy chị ở lại có được
không?
Bẽn lẽn chị Đĩ Nuôi nhìn chồng. Anh Đĩ Nuôi đáp:
- Dạ, bẩm được ạ.
- Ừ, thế cho xuống nhà.
Vợ chồng Đĩ Nuôi lui ra, rồi đóng cửa lại, nhác trông ông chủ phúc hậu lạ thường.
Nhưng ông chủ không ngồi yên. Đợi hai người đi xong, ông rón rén, đến sau bức màn ren nhìn theo, rồi
thần người ra mà thở dài.
Hẳn ông cảm cái nhan sắc chị Đĩ Nuôi.
Rồi ông ngồi thừ trên ghế, cắn môi nghĩ. Có lẽ bao nhiêu mưu kế ông đã bày sẵn cả trong óc.
Một lát, ông đứng phắt dậy, đi soi gương, chải đầu, và chụp cái khăn, vuốt ve tóc thật cẩn thận, rồi dạo
xuống bếp.
Mọi người thấy ông đến, khép nép đứng dậy. Ông tươi tỉnh nhìn khắp lượt rồi hỏi:
- Nhà Đĩ Nuôi đâu nhỉ?
Có người đáp:
- Bẩm ông anh ấy mổ lợn, chị ấy ngồi kia ạ.
Ông chủ nhìn ra mé đầu hè. Ông nhìn mãi, như bị cái sức gì nó làm ông mê hồn vậy. Chị Đĩ Nuôi
đương ngồi phệt xuống đất, trật vú ra cho con bú.
Ông chủ chòng chọc ngắm cái ngực chị bằng đôi mắt rất đĩ thõa, rồi rón rén tiến lại gần. Lúc ấy đôi má
phình của chị còn hây hây đỏ. Mắt chị nhìn con, lông mi cong lên. Hai môi đỏ chót để hở lượt răng hạt
huyền, làm cho cái miệng cười tươi thắm lạ. Trông chị mũm mĩm, đầy đặn như người trong tranh. Bỗng
chị ngẩng đẩu lên, giật nảy mình, vội vàng kéo lại yếm. Ông chủ chắp hai tay đằng sau đứng sừng sững
trước mặt chị, rồi ngượng nghịu, run run nói:
- Chốc nữa lên nhà, ta giao công việc cho. Bà bận lắm. Nghe chưa?
Chị Đĩ Nuôi ngơ ngác, đáp:
- Dạ.
CHƯƠNG 3: NHÀ CÓ TRỘM
C hiều hôm ấy, cơm nước xong, anh Đĩ Nuôi lên nhà trên xin phép ông bà chủ để về. Bà chủ tươi cười,
đưa tráp tròn cho anh và nói:
- Ta cảm ơn nhé. cầm lấy miếng trầu mà ăn đường. Thế chị ấy đâu?
Anh Đĩ Nuôi gãi tai, cười để tỏ bụng trung thành, đáp:
- Bẩm bà, con cho nhà con ở lại hầu ông bà đến sớm mai mới về.
- Thế à?
Nhưng rồi bà tiếp:
- Mà cũng chẳng có việc gì, mẹ con nó có muốn về bây giờ cũng được.
- Dạ, ban nãy, ông có bảo con cho nó ở lại.
Ông chủ biến sắc mặt nhìn vợ. Nhưng ông chỉ đóng vai bị cáo có trong giây lát. Sự khôn ngoan xui
ngay ông phải lập tức xoay ra người làm chứng. Ông gật vài cái và bảo vợ:
- Phải vì nhà còn nhiều việc chứ. Còn rửa bát và chọn nồi niêu xanh chảo đem trả người ta nữa mà!
Bà chủ vô tình, nói đùa một cách hể hả:
- Thôi được, mai mẹ con nó về. Đừng nhớ nhé.
Câu nói tuy nhạt nhưng anh Đĩ cố tủm tỉm:
- Dạ.
Đoạn, anh chào ông bà chủ và lui ra.
Đến ngoài hè, trong khi nhìn xem vợ con đâu, thì anh được nghe một câu khen mà nở nang cả khúc
ruột:
- Nhà nó có bụng dạ khá đấy! Xa thế cũng chịu khó đi.
Anh Đĩ Nuôi xuống sân. Vợ anh đứng chờ sẵn đó. Anh giơ tay bế con và dặn:
- Thầy về trước, mai con về với u nhé.
Rồi anh nhìn con âu yếm. Đứa bé quờ tay vào mặt cha, và ê ê. Anh đặt môi lên má nó, đoạn bảo vợ:
- Thôi, tôi về kẻo tối. Mai nhà dậy sớm mà đi cho đỡ nắng nhé.
Nói đoạn anh vui vẻ nhìn vợ, nhìn con một lần nữa rồi đội nón lên đầu, quay bước ra cổng.
Chị Đĩ Nuôi trông theo chồng, rồi bế cao con và nắm tay nó trỏ ra phía cổng. Bỗng chị chạy theo và
nói to:
- Này, nó gọi đây này.
Anh Đĩ Nuôi dừng bước quay lại vẫy nó rồi đi giật lùi cho đến chỗ khuất. Chị Đĩ Nuôi trông hút chồng
rồi ôm rịt con vào lòng, hít mạnh má nó một cái và chạy vào, chân dậm xuống đất bành bạch. Đứa bé
nấc lên mà cười.
Nhưng chị sực thấy ông chủ đứng trên hè. Muốn chừng ông mải nhìn lại. Lúc mặt chị gặp mặt ông, ông
nhếch mép cười. Chị thẹn quá, vội đi tạt vào bếp, hồi hộp.
Thật thà, chị đã hiểu đâu cái nụ cười chứa chan ý vị ấy. Ông chủ đứng đó đã lâu, đôi mắt không lúc
nào rời chị. Ồng ngắm chị từ đầu đến chân. Ông thấy chị lộ cái ái tình nồng nàn đôì với chồng thì ông
thở dài. Ông cho cách tỏ lòng yêu ấy có vẻ chân thật, hồn hậu hơn những cách có lẽ giả dốì của hạng
người đàn bà ở các bậc trên. Ông ước ao được âu yếm, quyến luyến kín đáo như anh Đĩ Nuôi này. Từ
thuở bé ông chưa được thấy những người ông yêu và những người yêu ông họ đốì với ông như thế bao
giờ. Cho nên ông thèm. Ông thèm cái ái tình mộc mạc của bọn gái quê. Ông thèm những bọn gái quê.
Vẩn vơ nghĩ ngợi mãi, rồi ông vào trong buồng, ngồi trước bàn giấy.
Ông châm điếu thuốc lá, thừ người nhìn theo làn khói uốn éo trên không rồi đập hai ngón tay xuống
bàn, ông gõ nhịp. Ông gõ nhịp theo điệu hát trong tâm hồn. Một lát ông mở ngăn kéo, lấy ra quyển sổ
và cái bút chì loay hoay tính. Trên mặt rám nắng, bỗng lộ ra một nét mừng. Ông mỉm cười, ông đã nghĩ
được kế.
Lúc bấy giờ ở ngoài sân người nhà đi rộn rịp. Bà chủ ngồi xổm trước cái nong, xếp ra hàng chục bát
đĩa và giao cho từng người quang gánh đứng chờ.
Ông chủ nhìn không thấy chị Đĩ Nuôi đâu cả. Buồn, ông gọi tên đày tớ vừa đi qua cửa:
- Mày bảo vú em bế anh bé lên đây.
Tên đày tớ xuống nhà một lúc rồi lên bẩm:
- Bẩm ông, vú em bà sai đi đâu ấy ạ.
- Thế ai bế anh?
- Bẩm vợ Đĩ Nuôi ạ.
Mừng quýnh, ông vội nói:
- Bảo nó bế anh lên đây.
Tên đầy tớ nhanh nhảu, vừa chạy xuống bép, thì chị Đĩ Nuôi ở nhà dưới đi lên. Ông chủ lấy năm ngón
tay vuốt mái tóc rồi ngồi lại, dựa vào ghế, duỗi hai cẳng ghếch lên trên cái dựa ghế trước mặt, ông cố
làm bộ vui vẻ:
Chị Đĩ Nuôi bế anh bé lên, ông vờ nghiêm trang gật đầu, giơ hai tay ra đón:
- Vào đây, anh bé cũng theo nhà chị à?
- Dạ, anh con cũng vừa bú con đấy ạ.
- Thế thì ngoan quá, lại gần đây.
Ông trỏ chỗ cho chị đứng.
Thấy chị Đĩ Nuôi lại gần quá, ông đứng phắt dậy, hai tay quờ ôm lấy con. Nhưng ông khéo vờ, ông
đụng cả vào lòng chị.
Chị Đĩ Nuôi tránh nghiêng mình, đưa anh bé cho ông bế. Ông ôm con vào lòng, hôn hít. Nhưng miệng
hôn con, mà hai mắt vẫn đưa vào hai má hây hây của chị. Chị Đĩ Nuôi không hiểu cái lối hôn bóng, nó
quá cao đối với hạng người tầm thường, nên chị vẫn điềm nhiên trông hết tranh vẽ nọ lại đến câu đối
kia. Rồi thừa lúc vô tình, ông đặt anh bé vào lòng chị và tủm tỉm cười đắc chí. Ông liếc qua ra sân chỗ
bà ngồi, rồi yên tâm. Ông cù con, nó dễ chịu cho ông thế nào, nên hai tay ông cứ như bắt quyết cả vào
những nơi chẳng phải là sườn thằng bé nữa. Mắt ông tít lên. Chị Đĩ Nuôi thì sợ hãi muốn cho ông khỏi
lầm, chị run run, giơ anh bé lại gần ông mà né người ra xa.
Nhưng cũng không xa được mấy.
Hết trò ấy, ông chủ thở hổn hển, nhăn nhở cười với con. Rồi ông tít mắt nhìn chị và hỏi:
- Có thích không?
Thấy không có câu trả lời, ông hỏi tảng:
- Con bé con nhà chị đâu?
- Bẩm ông, cháu nó ngủ ạ.
- Cho anh bé bú nữa đi.
- Bẩm anh con vừa mới bú ạ.
- Thì cứ cho anh bú nữa đi mà. Anh vừa đùa xong chắc đói rồi.
Ngượng nghịu, chị Đĩ Nuôi đáp:
- Vâng, để con cho anh xuống nhà.
- Không, cho anh bú ở đây cũng được mà.
Luống cuống, chị Đĩ Nuôi chẳng biết nói sao. Trật vú ra trước mặt ông chủ là một sự vô lễ, vả chị
cũng thấy thẹn. Nhưng ông chủ nào phải người thèm thuồng cái gì. Nghĩ thế, chị e phải mắng về tội
bướng bỉnh, nên lúng túng, chị vạch yếm ra.
Nhưng thằng bé no nên nó chĩ ngậm, và quờ tay sang vú bên kia. Ông chủ như được trúng kế, bảo:
- Tính anh hay bú một vú, sờ một vú, không được thì khóc đấy.
Chị Đĩ Nuôi đỏ mặt, cúi gầm xuống thành, chiều theo ý thằng oắt con.
Ông chủ ngây người ngồi xuống, chòng chọc nhìn. Khi đôi mắt ông đã được một bữa tiệc no nê, ông
mới thoáng trông thấy bà lên, ông vội bảo:
- Thôi, cho chị xuống nhà, đến tối nhé.
Chị Đĩ Nuôi thì mừng rỡ như được thoát một cái nạn tầy đình, bèn bế xốc anh bé rồi mở cửa đi ra.
Ông chủ lại nghiêm trang, gầm ghì vào mấy quyển sổ loay hoay tính toán.
Tối hôm ấy, ông kêu nhức đầu và bảo bà:
- Tôi say rượu, cần đi nghỉ sớm. Mợ bảo chúng nó khẽ cho tôi ngủ.
Bà lấy dầu cho ông xoa, ông hỏi như sực nhớ ra vậy:
- À những đứa nào ở lại đây thì mợ thu xếp bảo chỗ cho nó ngủ nhé.
- Rồi! Chúng nó ngủ cả ở hiên nhà dưới.
Lên mặt nhân từ, ông phàn nàn:
- Tội nghiệp nhà Đĩ Nuôi, nó có con bé để ngủ đấy, thì muỗi cắn con nó chết.
Ngẫm nghĩ, bà đáp:
- Ừ, để tôi bảo nó bắc cái chõng lên hiên ngoài này cũng được.
- Phải đó.
Nói đoạn, ông vui sướng vờ ôm đầu đi nằm. Sau khi đóng các cửa, bà vặn nhỏ đèn và rón rén đi ra.
Đến độ mười giờ, khi cả nhà im lặng, ông chủ khe khẽ dậy. Ông cầm đèn đi sang buồng giấy mở ngăn
kéo lấy ra năm tờ giấy bạc một đồng. Ông mặc cái áo xám vào người rồi bỏ túi cái thìa khóa cửa ra
vườn sau.
Đoạn đứng thần người một lúc, ông áp tai vào cửa buồng cạnh để nghe xem vợ đã ngủ thực chưa. Khi
yên chí bốn bên không có tiếng động, ông mới rón rén ra vặn cửa hiên, nâng mở hé một cánh và thò
đầu ra ngoài dòm.
Khi ông đã rõ chị Đĩ Nuôi nằm ở góc hiên, ông bèn đóng ghịt cửa lại, rồi cầm sẵn giấy bạc trong tay,
ông bước thật nhẹ nhàng đến.
Trăng mới mọc. Ánh sáng xanh chiếu rõ vào mặt chị Đĩ Nuôi càng thêm trắng. Gió hiu hiu thổi.
Ông đứng lui vào chỗ khuất để ngắm. Cái mặt nõn nà trắng phau phau của cô gái quê dưới ánh trăng
mường tượng như mặt một pho tượng đá. Ông nhìn từ đầu đến chán chị Đĩ Nuôi rồi thở dài.
Độ năm phút ông rón rén lại ngồi xổm cạnh cái chõng, toan ôm choàng lấy chị để hôn, nhưng còn ngần
ngừ đắn đo.
Ông lại lắng tai nghe thật kỹ. Chị Đĩ Nuôi ngáy rất đều. Ông ướm đặt cuộn giấy bạc vào gan bàn tay
chị.
Ông lim dim con mắt, nhìn vào cái má xinh xắn, rồi ông kề môi lại gần. Chị Đĩ Nuôi vẫn ngủ say.
Lúc ấy ông chủ chẳng khác gì một con mèo khi đã bắt được một con chuột, thì trước khi ăn, hãy vờn
cho thỏa thích.
Nhưng con chuột này tuy chưa chết, nhưng ông đã có mồi, có bả làm cho mất kêu, cái mồi, cái bả kim
tiền mà ông cho là rất hiệu nghiệm đốì với hạng nghèo hèn.
Mà có lẽ không khó nhọc, lại được tiền ai dại mới hắt hủi cái cơ hội ấy.
Sau cùng ông chủ chẳng chịu nổi nữa. Ông trùm mùi soa vào mồm một tay dúi tập giấy bạc vào tay chị
Đĩ Nuôi, một tay ôm lấy cổ chị.
Giật mình choàng dậy, chị Đĩ Nuôi kêu một tiêng thất thanh, thấy một người mặt trắng lôm lốp ù té
chạy, chị bèn ngồi nhổm dậy.
Ông chủ biến nhanh như cái cắt ra đằng sau nhà.
Chó sủa vang. Bà chủ dậy. Mọi người dậy. Ai nấy ngờ là có trộm, bảo nhau cầm gậy gộc đi soi đèn
khắp mọi nơi.
Chị Đĩ hớt hơ hớt hải ngồi ôm con, trống ngực thình thình.
Bỗng cửa buồng ngủ của ông chủ mở toang ra. Ông chủ mắt nhắm, mắt mở chạy ra hỏi:
- Cái gì? Cái gì?
Mọi người bám trong nhà có kẻ gian. Tức khắc ông chạy vào lấy khẩu súng cùng đầy tớ đi lùng khắp
các xó, các bụi. Đến mãi khuya hết sức tìm mà ông không thấy gì, ông mới hậm hực cho ai nấy đi ngủ.
Chị Đĩ Nuôi không dám nằm ngoài hiên nữa. Bà chủ cho chị bắc chõng cao nằm trong buồng bà. Còn
ông chủ thì, trước khi chui đầu vào trong màn, còn thở dài lẩm bẩm một mình:
- Vụng về quá, hấp tấp quá! Nhưng thiếu gì lúc...
CHƯƠNG 4: MỘT TẤN HÀI KỊCH DIỄN KHÉO ĐẾN
NỖI NHỮNG NGƯỜI XEM KỊCH PHẢI SỢ RUN
T ấn hài kịch ấy là tấn hài kịch mất bạc. N...
 





